ĐÀN BÀ mục đích vẫn là lột quần thằng ấy và hái chuối, phá luôn đời trai!

Ngày tôi mang bầu, hí hửng vô cùng vì đó là tin vui hơn một năm vợ chồng cưới nhau. Trước biết tôi khó có con, chồng tôi buồn lắm.

Anh động viên tôi nhưng tôi hiểu, trong lòng anh cũng suy nghĩ rằng, nguyên nhân chính là do tôi. Nhiều khi đi chơi với bạn bè có gia đình, anh về tỏ thái độ với tôi.

Tôi biết vấn đề là ở tôi. Tôi buồn trong lòng nhưng cũng cố gắng chạy chữa để mình có thể mang bầu. Và trời đã giúp tôi, một ngày nọ, tôi biết mình mang bầu, vui lắm. Tôi định bụng sẽ khiến chồng bất ngờ nhưng suốt những ngày đó, chồng hôm thì bận liên hoan, hôm thì bận đi rượu chè, hôm thì bận tụ tập, công tác, lúc thì lại sự kiện, khách hàng. Thế là lại chẳng nói với nhau được câu nào tử tế.

Ảnh minh họa

Tôi cảm nhận được sự vô tâm, hờ hững của anh, sự chán nản của anh. Khi tôi ôm nghén, anh bảo tôi đi khám đi khéo dạ dày. Nhưng chưa một lần anh chủ động đưa tôi đi nội soi dạ dày dù trong lòng anh nghĩ vậy. Tôi biết, anh không lo lắng gì cho tôi, đúng hơn là anh đã chán tôi vì mãi không sinh được con cho anh.

Tôi muốn tìm cơ hội nói với chồng tin vui này nhưng anh cứ bận bịu suốt ngày, lúc nào cũng có hơi men trong người thì làm sao vui được. Rồi tất cả những gì anh thể hiện khiến tôi mất hết hứng thú và tôi quyết định im lặng, không nói gì hết…

Bụng càng ngày càng to, tôi cũng bớt nôn ọe hơn và hay đi giầy bệt. Chồng tôi chỉ hỏi tôi sao em lại ăn mặc lôi thôi như vậy, chứ không bao giờ nghĩ tôi có bầu. Khi tôi thèm ăn gì, bảo chồng mua thì chồng toàn kêu bận.

Tôi một mình vật lộn với cuộc chiến mang bầu. Lần đầu mang bầu, chỉ mong chồng san sẻ niềm vui, chia sẻ với vợ những khó khăn nhưng không được. Tôi âm thầm đi khám, âm thầm chăm sóc con. Đến một ngày mẹ chồng tôi hỏi sao bụng con to thế, thì cả nhà mới tá hoả vì biết tôi có bầu 6 tháng rồi.

Lúc đó, tôi buồn lắm, chẳng vui chút nào, còn anh thì hân hoan trong lòng, trách cứ tôi sao không nói với anh. Tôi buồn bực vì 6 tháng trời, khi bụng tôi to hẳn lên, mặc áo bó thì anh mới nhìn ra. Tôi buồn lắm…

Giờ, anh nâng niu, chiều chuộng tôi nhưng tôi hiểu, anh chính là người đàn ông vô tâm, là người chồng mà tôi không thể trông cậy. 1 năm chưa có con, anh đã nản chí mà chẳng quan tâm gì tới tôi cả.

Anh đúng là người chồng vô tâm nhất quả đất. Vợ nghén mà chồng cũng không biết thì quả thật không thể nào tưởng tượng nổi. Giờ tôi chỉ biết hi vọng vào con, hi vọng sau khi sinh xong, sẽ có con làm niềm vui.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *