Gửi con trai, con dâu của mẹ: “Các con à! Mẹ không phải là osin!”

Các mẹ ơi! Các mẹ có thấy rằng, những điều nhỏ bé bên cạnh chúng ta có thường ít được coi trọng không? Nhiều khi ta còn xem đó là điều đương nhiên nữa. Nhưng tới khi ta mất đi rồi các mẹ mới nhận ra điều đó quan trọng nhường nào. Hôm nay em góp nhặt được một câu chuyện rất ý nghĩa. Em muốn các mẹ đọc, có khi nào các mẹ lại thấy mình ở trong đó thì sao.

“Cha mẹ đến tuổi già thường muốn được sum vầy bên các con, các cháu. Thế nhưng, không ít người sau đó phải gồng mình để quán xuyến mọi việc trong gia đình, nghiễm nhiên trở thành osin bất đắc dĩ…
Ngày mẹ lên sống cùng các con, bắt đầu là ngày con dâu có bầu. Con dâu nghén quá nên các con về đón mẹ lên để chăm sóc. Mẹ vui mừng lắm. Tuổi già rồi cả một đời chăm sóc các con còn không kể công thì đâu xá gì một vài việc cỏn con khi mà mẹ thực sự muốn được gần con, gần cháu.

Nhưng cũng bắt đầu từ đấy, mẹ cảm thấy mình thật khó để “thích nghi”…

Con dâu nghén không thể ăn, mẹ sợ ảnh hưởng đến cháu nên cố gắng thay đổi món. Một ngày mẹ nấu 5 bữa, toàn thời gian chỉ dành vào đi chợ và nấu nướng những mong con ăn nhiều cho mẹ khỏe con khỏe.
Quần áo các con thay ra, mẹ cũng là người đi gom nhặt, giặt và phơi. Cơm nhà ăn xong, các con tự nhiên về phòng ngủ, chỉ mình mẹ lủi thủi thu dọn như một phận sự đương nhiên.

Món nào không vừa miệng, các con nhăn nhó chê bai mà không nhìn thấy tình yêu của mẹ trong đó. Nhà có bẩn thì mẹ là người “ngứa mắt” đầu tiên. Các con đã quen với nhà bẩn hay đã quen với việc có mẹ ở bên?

Lịch sinh hoạt của các con cũng phải để mẹ theo dõi và nhắc nhở. Mẹ có lỡ nhắc nhiều lần vì thấy không thực hiện thì các con đâm ra cáu bẳn. Mẹ lỡ “quên” không nhắc thì các con lại “nhắc nhở” mẹ…
Rồi cháu ra đời, cả nhà mừng rỡ hạnh phúc như thế nào. Mẹ thắp nén hương cho cha mà nước mắt lưng tròng. Cháu chào đời, các con thành một gia đình hoàn chỉnh. Mẹ cảm thấy đã buông được phần nào gánh nặng trên vai.

Nhưng câu chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó…

Cháu chào đời cũng là lúc mẹ được các con “luyện” cách pha sữa buổi đêm, “luyện” cách cho trẻ bú bình, “luyện” cách sử dụng máy hâm sữa, thậm chí mẹ được luyện cả cách sử dụng máy hút sữa mà chưa biết để làm gì… Cách chăm trẻ nhỏ, mẹ dường như phải học lại từ đầu. Những gì mẹ làm đều không vừa ý các con bởi đó đã là lỗi thời, là cổ hủ.

Bên cạnh đó, mẹ vẫn phải duy trì nhịp sống gia đình lúc này khi con dâu ăn một khẩu phần riêng, còn lại mẹ và con trai ăn một khẩu phần riêng. Để cháu có sữa bú, mẹ mua chân giò, mua đu đủ… về nấu cho con dâu ăn. Mẹ đau đầu thay đổi món, thay đổi cách nấu. Mẹ làm với tất cả tình yêu nhưng thực nhiều lúc mẹ mệt mỏi…

Khi cháu lớn hơn, mẹ thấy mình thành osin đúng nghĩa. Các con đi làm, mẹ ở nhà chơi với cháu. Các con về, các con chơi với cháu thì mẹ lại lủi thủi bếp núc. Các con thoải mái đi du lịch vì ở nhà đã có mẹ trông cháu.

Trong cuộc sống thường nhật, các con đi làm từ 6 giờ sáng đến 5 giờ chiều mới về, một mình mẹ quay vòng với sữa, cháo, cơm nát… rồi xay, rồi giã, rồi nghiền. Chuyện tã lót, áo xống, ngủ nghê, dỗ dành… ty tỷ thứ việc không tên này đều một mình mẹ đảm trách.Mẹ biết, mẹ trong lòng các con vẫn là mẹ của ngày nào, mẹ của hàng chục năm về trước.

Nhưng các con à, tất cả những thứ được coi như “nghiễm nhiên” ấy được làm bởi sự gồng mình rất lớn của mẹ với tất cả sức lực còn lại. Các con hãy một lần nhìn lại, để thấy rằng “Mẹ không phải là osin!”.

Có ai giật mình không các mẹ? Có thể chúng ta đã lợi dụng tình yêu của mẹ già của mình rồi không? Vô tình mặc định rằng người mẹ già phải phục vụ cho gia đình các mẹ. Vì tình yêu thương của mẹ được thể hiện qua sự chăm sóc con cháu nhưng đừng có đánh đồng nó là sự hiển nhiên. Từ con trai, con gái cho tới cô con dâu mà đối xử với mẹ mình như bà giúp việc kiêm vú em thế kia thì sẽ có ngày hối hận không kịp.

Tuổi già là để sum vây bên con cháu chứ không phải để hầu hạ. (Ảnh nguồn internet)

Khi sinh con ra thì mới hiểu lòng cha mẹ hơn chứ. Biết sinh con cực khổ thế nào, nuôi con vất vả ra sao. Mà các mẹ có nhận ra khi mẹ già quần quật đi chợ nấu ăn. Lục đục trong bếp chuẩn bị ngày “Một ngày mẹ nấu 5 bữa” . Khi con dâu sinh xong thì “con dâu ăn một khẩu phần riêng, còn lại mẹ và con trai ăn một khẩu phần riêng.” Nhà 3 người mà phục vụ từ con dâu đến con trai. Nhà cửa thì bẩn thỉu, quần áo không lo giặt lo phơi mà phải đến tay người mẹ già. Thật sự em cảm thấy sự vô tâm của con cái. Vậy mà khi mẹ mở lời nhắc nhở lại la rầy lại mẹ. Ghét cái thái độ đó quá các mẹ ạ.

Ngày bé mẹ cũng phải tỉ mỉ từng chút một để chỉ dạy cho con. Vậy mà khi lớn lên rồi, cách những đứa con dạy lại mẹ là là bằng thái độ khó chịu và những từ ngữ khó nghe .“Những gì mẹ làm đều không vừa ý các con bởi đó đã là lỗi thời, là cổ hủ”. Người già thì cái gì cũng chậm chạp là điều đương nhiên. Sinh con ra đã mấy chục năm rồi, ngày xưa ấy làm sao có máy vắt sữa, máy xay sinh tố hay cách chăm con kiểu Nhật, kiểu Mỹ gì đó đâu. Làm sao mà con cái có thể đòi hỏi người mẹ như hoàn mỹ được .Phải cho người mẹ này thời gian để học từ từ chứ. Già rồi nên tay chân đến đầu óc đều chậm chạp mà. Sao không thuê lấy một người giúp việc để phụ việc cho mẹ đỡ cực. Mẹ nuôi con, giờ lại phải chăm cháu. Đến người giúp việc còn có thời gian nghỉ, đi làm còn được nghỉ hưu… Vậy làm mẹ có được nghỉ phép 1 ngày nào không?

Mà con cái gì lại không biết suy nghĩ. “Các con đi làm, mẹ ở nhà chơi với cháu. Các con về, các con chơi với cháu thì mẹ lại lủi thủi bếp núc.” Con cái cũng có nhiều người vô tâm dễ sợ. Chẳng biết quan tâm cha mẹ làm gì nghĩ gì. Ỷ đi làm về rồi ôm con, phó thác việc nhà cho mẹ. Thay vì ôm con thì chồng trông con, vợ phụ mẹ làm cơm. Cơm nhà ăn xong, các con tự nhiên về phòng ngủ, chỉ mình mẹ lủi thủi thu dọn như một phận sự đương nhiên.” Con cái vô tâm thế này chắc ăn vào máu rồi chứ thuốc nào chữa được? Vô tâm thì vô tâm vừa vừa thôi chứ, nhường bớt cho thiên hạ với các mẹ ơi. Câu chuyện này không chỉ riêng ai, nhiều khi bản tính “ỷ lại” của con cái là như vậy đó. Con không làm thì mẹ cũng sẽ làm thôi.

Các mẹ đi làm ngoài kia rồi thì không hiểu cảm giác của người ở nhà bí bách thế đâu? Tiếng khóc của trẻ con là âm thanh gây ám ảnh nhất thế giới đấy! Vậy mà một ngày mấy chúc tiếng tất bật chuẩn bị từng bữa ăn, giấc ngủ cho cháu. Rồi chịu đựng tiếng trẻ con khóc la. Ngày cháu ngoan, chơi vui không sao. Ngày cháu bệnh thì còn cực khổ biết bao. Còn mệt hơn người đi làm rất nhiều các mẹ ạ. Vậy mà tâm lý của mấy đứa con biến đâu hết? “Các con thoải mái đi du lịch vì ở nhà đã có mẹ trông cháu.” Dắt tay hí hửng đi du lịch với nhau. Hưởng thụ cuộc sống một mình để lại mẹ già con nhỏ ở nhà. Em tưởng tượng đến cái cảnh này đã thấy rất chướng mắt vô cùng các mẹ ạ.

Con cái này nay có phải ai cũng vô tâm mà quên đi những việc cha mẹ đã làm. Vô tình biến cha mẹ thành người giúp việc không công. Cha mẹ già sống bên con cháu là để con cháu chăm sóc phụng dưỡng chứ không phải ngược lại. Điều đó có đúng không các mẹ! Mẹ già là để thảnh thơi hưởng tuổi già chứ không phải để chăm cháu và làm một đống việc không tên.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *