Hoảng hồn khi nhặt được chiếc hộp chứa bức của cô gái 19 tuổi giết người vì muốn biết cảm giác như thế nào

Như đã nói ở trên, tôi vừa nhặt được chiếc hộp chứa lá thư này và đăng tải nội dung của nó lên mạng mấy ngày trước. Theo như trong đó thì cô gái kia viết nó ngay sau khi giết người được vài tiếng và tôi là người đầu tiên đọc được. Có vài người bảo tôi đăng luôn lên đây nên tôi đăng. Dưới đây là toàn bộ nội dung lá thư đó.

Nếu bạn tìm được một lá thư trong chiếc hộp gỗ có hình trái tim trên đó thì xin chúc mừng ! Chắc hẳn bạn chính là người đầu tiên đọc nó đấy. Thú thực thì ban đầu mình cũng không định chia sẻ chuyện này cho ai đâu, nhưng rồi mình lại nghĩ sẽ thú vị biết mấy nếu có một ai đó, một người hoàn toàn lạ mặt, nhặt được lá thư này và đọc được câu chuyện của mình.

Một người mình chưa từng gặp bao giờ cùng lĩnh án treo với mình. Một trong hai chúng ta có thể chết – biết đâu ngay ngày mai ? – trong khi người còn lại không hề hay biết gì cả. Với bạn thì toàn bộ cuộc đời mình chỉ thu gọn trong vài mảnh giấy này và mình sẽ sống cho đến chừng nào mình không còn tồn tại trong kí ức của bạn nữa. Khi viết những dòng này mình cũng không biết bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi đọc nó. Là thích thú hay khó chịu ? Thật thú vị ghê.

Cũng phải xin lỗi nếu văn phong của mình có hơi lủng củng tí, nhưng mình muốn viết thật nhanh khi mình còn có thể nhớ được rõ ràng từng chi tiết một. Đầu tiên mình sẽ nói qua chút về bản thân mình. Mình là nữ, sinh viên đại học năm nhất, lớn lên trong một khu học chính của tầng lớp trung lưu khá giả dưới sự dạy dỗ của các giáo viên mẫu mực. Cuộc đời mình hoàn toàn không có gì nổi bật cho đến tận bây giờ, xét về nhiều mặt. Mình tham gia vào đội điền kinh của trường suốt hồi cấp hai và một thời gian ngắn năm cấp ba. Mình đã từng có và chia tay người yêu hai lần. Hiện nay mình đang theo học chuyên ngành trị liệu cơ năng vì mình nghĩ những người làm nghề này hay bị đánh giá thấp hơn so với những gì thực tế họ mang lại cho người bệnh.

Mình nói cho bạn biết thêm về mình để loại bỏ cái suy nghĩ sai lầm rằng nếu có ai đó muốn giết người thì kẻ đó hoặc là vô cùng bệnh hoạn hoặc không biết tự kiềm chế bản thân. Nhưng có vẻ hiển nhiên là mình không thuộc vào loại nào trong hai loại trên. Ừ thì đúng là đa phần các vụ mưu sát đều có nguyên nhân do hung thủ không kiềm chế được cảm xúc, nhưng ấy là vì họ bị khiêu khích trước hoặc do mối hiềm khích cứ tăng dần thành giọt nước tràn ly. Họ giết người bởi vì trong một khoảnh khắc, họ muốn một người nhất định nào đó, bị tổn thương hay bị giết, vì một lí do nhất định nào đó.

Ý mình ở đây là giết người không vì mục đích cụ thể, có thể chỉ là vì tò mò xem cảm giác nó như thế nào chẳng hạn. Đã bao giờ bạn có suy nghĩ như thế chưa ? Mình không biết liệu những người khác có nghĩ giống mình không vì mình chưa bao giờ nói về chuyện đó, nhưng thực ra thì ngay từ khi còn bé mình đã luôn muốn biết cái cảm giác khi giết người nó như nào rồi. Không cứ phải là một người cụ thể nào đó, chỉ cần là con người thôi. Điều khiến mình thích thú ở đây là nếu mình chịu để ý kĩ thì mình có thể dễ dàng tiếp cận một người bất kì và chỉ trong vòng năm phút sau họ đã không còn tồn tại trên Trái đất này nữa.

Nhưng mình chưa bao giờ có thể thực hiện được vì nhiều lí do. Lí do đầu tiên phải kể đến là khó có thể giết người mà không bị bắt. Mình mới lấy bằng lái xe vài năm trước, và cho đến tận lúc đó thì công việc chuẩn bị vẫn sẽ tốn quá nhiều thời gian dễ khiến cho mình bị nghi ngờ. Nhưng rồi điều đó cũng chẳng còn là vật cản nữa kể từ mình lên đại học.

Một lí do nữa là mình không muốn gây hại đến quá nhiều người. Bạn có thể bật cười vì nghe nó quá ngụy biện, nhưng để mình giải thích thế này đi : Tại sao mình lại phải cảm thấy tội lỗi nếu giết một người mà chính bản thân người đó cũng chẳng màng gì đến chuyện sống chết ? Tại sao mình phải quan tâm ? Ngược lại, đó phải là sự xót thương của những người còn sống mà mình không muốn dính vào. Vì thế nên tự mình biết sẽ cần phải nghiên cứu thêm thật kĩ trước khi tìm được người thích hợp để giết, và mình chưa hề có ý định làm vậy. Lại nữa, cho đến khi mình lên đại học.

Bình Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *