Yêu phải Sở Khanh, cô gái bị gia đình từ mặt, 9 tháng phải dưỡng thai bằng mì tôm sống

Từ việc yêu thương rồi đến sai lầm, mang thai rồi bị bỏ rơi trong phút chốc, bị cả bố đẻ của mình đuổi đi khi cả gan làm xấu mặt gia đình, bị nhà nội của đứa trẻ mỉa mai, đó là quãng đời bi kịch và tối tăm của Thu Hà.

Mẹ đơn thân có lẽ là cụm từ không còn xa lạ gì vào thời buổi ngày nay để chỉ những người phụ nữ làm mẹ, nuôi con một mình mà trên cả cuộc hành trình đó không hề có bóng dáng của người đàn ông.

Có người cho rằng điều này hay, những người chấp nhận làm mẹ đơn thân tất nhiên sẽ là những phụ nữ rất mạnh mẽ, độc lập về tài chính và có một quyết tâm rất lớn, tuy vậy mà cũng có nhiều người nhìn thấy đằng sau lưng những bà mẹ đơn độc này là cả một câu chuyện chưa kể, một câu chuyện dài mà đa số đều đau thương và thấm đẫm nước mắt.

Câu chuyện của mẹ đơn thân trẻ tuổi dưới đây là một câu chuyện như thế. Từ việc yêu thương rồi đến sai lầm, mang thai rồi bị bỏ rơi trong phút chốc, bị người đời nhìn với ánh nhìn tàn nhẫn như thể một thiếu nữ “chửa hoang” đầy tội lỗi, cô bị cả chính bố đẻ của mình đuổi đi, bị nhà nội của đứa trẻ mỉa mai như mang thai cốt nhục của nhà họ là một điều chi sai trái… Phải, nó là một câu chuyện bi kịch, mù mịt và tăm tối…

Cô gái xinh đẹp tuổi đôi mươi xa quê lên thành phố, yêu rồi vấp phải bi kịch cuộc đời

Mẹ đơn thân này có tên là Phùng Thị Thu Hà, sinh năm 1993, trong một gia đình có truyền thống làm nông ở Thanh Hóa. Tuổi thơ của Hà phải nói là khá bình lặng với sự yêu thương của bố mẹ và gia đình nội ngoại đôi bên. Lớn lên như thế rồi khi tròn đôi mươi, Hà cũng xa quê lên Hà Nội một phần để đi làm kiếm tiền, một phần là tìm cho mình một cơ hội để có một tương lai hào nhoáng.

Mưu cầu hạnh phúc, sự sung túc của tương lai bản thân mình bằng giấc mơ thành phố, nếu mọi chuyện chỉ đơn giản là vậy thì có lẽ đời Hà đã khác.

Hà đã sai khi tự hào với những mối tình mà mình đã đi qua nhưng không giữ lại cho riêng mình chút kinh nghiệm tình trường nào, để khi gặp phải người Hà yêu, cũng chính là cha của đứa trẻ Hà đang bế trên tay, Hà đã mắc phải một sai lầm rất lớn nằm gói gọn chỉ trong hai từ “mù quáng”.

Hà quen anh ta qua mạng, sau đó hai người chìm đắm trong những câu nói tán tỉnh, đùa cợt với nhau cả ngày. Thế là Hà yêu và cho anh ta hết những gì của bản thân mình, từ tuổi trẻ, nhan sắc, thời gian và cả niềm kiêu hãnh của chính mình.

Mọi chuyện cứ thế, cho đến một năm trước thôi, Hà nói, Hà phải về quê ăn Tết, anh ta cũng vậy. Tết xong, Hà quay lại Hà Nội rồi một mình chạy xe máy đến Ninh Bình để đón bạn trai. Lúc đó, cô đã có những dự cảm không lành.

Lúc Hà chán nản với cuộc tình của mình thì trời đất như đổ sầm khi cái que thử thai Hà mua ban sáng hiện lên hai vạch rõ ràng. Kết quả của cuộc tình đang hình thành trong người Hà.

Hà hốt hoảng báo tin cho anh chàng người yêu, thì điều gì đến cũng đến, bản chất của một người đàn ông sẽ lộ rõ ra nhất khi lâm vào hoàn cảnh tồi tệ, và với anh chàng kia thì có con trong thời điểm này là một điều tồi tệ như thế.

Vậy là anh ta chối bay chối biến, phủ bỏ trách nhiệm nhanh như trở bàn tay, như thể con của anh ta là một chiếc lá mà cuộc đời vô tình làm rơi trên vai anh ấy, bắt anh ấy phải gánh chịu, nhưng sức nặng của một chiếc lá đâu đủ để anh ta cảm thấy mình có trách nhiệm hay tình thương, phải phủi cho nó rơi đi càng nhanh càng tốt.

Anh ta đã đổ thừa cho Hà mọi nhẽ, rồi nói một câu khiến Hà sụp đổ: “Chắc gì đứa bé là con tôi”. Xong còn bảo Hà phá thai đi. Còn Hà, thiên tính của một người mẹ đã thôi thúc cô giữ con bên mình.

Cuộc sống đơn thân ngay khi con còn trong bụng, phải ăn mì tôm sống qua ngày

Sau đó là chuỗi ngày Hà sống trong cô đơn ngay tại Hà Nội huyên náo. Người yêu xa lánh, Hà lại chưa dám nói với gia đình chuyện mình có thai, Hà không dám hé răng vì có thai khi chưa có đám cưới nào thì khác gì giáng một cái tát đau điếng vào mặt bố mẹ Hà, làng quê sẽ dậy sóng, dòng họ sẽ đau lòng. Hà vừa bán hàng online vừa nuôi thân, nuôi đứa con trong bụng, cứ thế sống như một người không hồn phách.

Rồi cái bụng Hà cũng lớn dần, sức khỏe Hà cũng vì thế mà yếu đi khi chịu nỗi đau tinh thần quá lớn. Hà quyết định làm liều, thú nhận với bố mẹ mình. Từ Thanh Hóa, bố mẹ Hà tức tốc chạy lên Hà Nội. Khi hai ông bà hẹn gặp được người “con rể” quý hóa, thì chàng ta cũng vẫn giữ quan điểm của mình rằng phải bỏ đứa bé đi, níu kéo làm gì khi tình đã cạn, nghĩa cũng không còn.

Thất vọng quá lớn, hai ông bà đành lẳng lặng bỏ đi, bố Hà xấu hổ đến mức không muốn nhìn mặt con gái, ông không chấp nhận vết nhơ này. Ông cũng chối bỏ Hà, chỉ riêng mẹ Hà là cũng phận đàn bà, hiểu tình cảnh của con gái, bà yêu thương, khuyên nhủ con.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *